Sở dĩ chưa xử lý Liễu Tử An, nhổ cỏ tận gốc Liễu gia, là vì có kẻ trên đang bảo vệ bọn họ… Vị Giang Châu thứ sử Vương đại nhân mới tới kia đúng là chịu hạ mình bảo lãnh, không biết Liễu gia đã biếu hắn bao nhiêu thổ sản mà hắn không sợ bị kéo xuống vũng bùn, lấm bẩn cả người hay sao.”
Âu Dương Nhung nhìn ra ngoài đại đường, cười lạnh một tiếng, hắn quay đầu lại, thở dài nói:
“Nhưng Liễu Tử An và Liễu gia hiện tại chỉ còn lại một kiếm phô và một tổ trạch, không còn thực lực để can thiệp vào công việc của Long Thành huyện nha nữa, ngược lại cũng không vội vàng xử lý bọn họ, tạm thời giữ lại cũng không phải là không được.”
“Sư huynh có suy tính là tốt rồi.”




